Mân phong

Học thuật
Thân thiện
Mân phong

Mân phong là một phần quan trọng trong Kinh Thi.

Định nghĩa
  1. Danh từ riêng:
    • Tên một phần trong Kinh Thi: "Mân phong" tên gọi phần cuối cùng trong thơ "Chuốc phong" thuộc bộ sưu tập thơ ca cổ đại Trung Quốc Kinh Thi.
    • Tập thơ ca ngợi công đức: Phần "Mân phong" gồm 7 bài thơ, chủ yếu ca ngợi công lao dựng nghiệp giữ gìn cơ nghiệp của nhà Chu, đặc biệt công đức của Chu Công.
dụ sử dụng
  • Danh từ riêng:
    • "Mân phong" một phần quan trọng trong Kinh Thi, phản ánh lịch sử buổi đầu nhà Chu.
    • Các nhà nghiên cứu văn học cổ thường phân tích ý nghĩa lịch sử giáo dục trong "Mân phong".
Các cách sử dụng nâng cao
  • Chỉ tính chất giáo huấn: Khi nhắc đến "Mân phong", người ta thường liên tưởng đến tính chất giáo dục, răn dạy của thơ ca cổ điển.
    • Tác phẩm mang âm hưởng của "Mân phong", vừa kể chuyện vừa khuyên răn.
  • Chỉ nguồn gốc văn hóa, lịch sử: Dùng để chỉ nguồn cội, bài học lịch sử được lưu truyền.
    • Câu chuyện ấy như được lấy cảm hứng từ "Mân phong", nhắc nhở về đạo làm tôi trung.
Biến thể từ liên quan
  • Kinh Thi: Bộ sưu tập thơ ca cổ nhất Trung Quốc, trong đó phần "Mân phong".
  • Chuốc phong: Tên gọi chung của một phần trong Kinh Thi, bao gồm "Mân phong" các phần khác.
  • Thất Nguyệt: Tên bài thơ đầu tiên trong phần "Mân phong".
Từ đồng nghĩa/Gần nghĩa
  • Thi giáo: Thơ ca mục đích giáo dục, răn dạy (khái niệm rộng hơn, bao trùm).
  • Chính phong: Phần thơ chính âm trong Kinh Thi, cũng mang tính chất phản ánh hiện thực giáo huấn.
Lưu ý về cách dùng
  • "Mân phong" một thuật ngữ chuyên biệt trong nghiên cứu văn học cổ điển Trung Quốc, chủ yếu được sử dụng trong các văn bản học thuật, lịch sử hoặc khi bàn luận về Kinh Thi.
  • Từ này ít khi được dùng trong ngữ cảnh giao tiếp thông thường hàng ngày.
Mân phong

Mân phong là một phần quan trọng trong Kinh Thi.

  1. Phần cuối trong thơ "Chuốc phong" trong Kinh Thi. Mân Phong 7 bài, bài đầu bái Thất Nguyệt mô tả công việc của các bậc tiền bốiđất Mân (thuộc Thiểm Tây) dựng nghiệp nhà Chu. Tương truyền do Chu Công soạn ra để dạy Thành Vương khi còn . 6 bài khác đều nói đến công đức Chu Công phò Thành Vương, giữ đế nghiệp nhà Chu

Từ gần giống